LỜI MỞ ĐẦU
Biện pháp cưỡng chế tố tụng hình sự có chức năng hết sức quan trọng nhằm ngăn chặn tội phạm, ngăn chặn bị can, bị cáo cản trở, gây khó khăn cho các hoạt động điều tra, truy tố, xét xử hoặc để bảo đảm thi hành án, góp phần bảo vệ lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân do vậy sẽ được các nhà áp dụng nghiên cứu một cách kỹ lưỡng[1]. Hiện này theo quy định của pháp luật hiện hành, biện pháp cưỡng chế được quy định lần lượt từ Điều 109 đến Điều 130 tại Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015 (Sau đây gọi tắt là BLTTHS năm 2015). Tuy nhiên, để nghiên cứu tất cả các biện pháp cưỡng chế sẽ là một đề tài khá dài đối với bài tiểu luận của nhóm. Nhóm mong muốn sẽ dành phần lớn nội dung để tập trung nghiên cứu chuyên sâu về biện pháp tạm giam (sau đây gọi là BPTG). Sở dĩ nhóm chọn BPTG làm đề tài tiểu luận là bởi vì đây là biện pháp nghiêm khắc nhất trong hệ thống các biện pháp ngăn chặn, người bị tạm giam sẽ bị cách ly khỏi xã hội một thời gian nhất định, bị hạn chế một số quyền con người, quyền công dân như quyền tự do thân thể, cư trú, đi lại; mặt khác trong quy định pháp luật và thực tiễn áp dụng còn nhiều bất cấp. Về quy định có thể kể ra một điểm bất cấp như sau: Chưa quy định cụ thể trường hợp nào thì được phép áp dụng. Về thực tiễn áp dụng, một số bất cấp có thể kể như sau: Nhiều điểm không rõ ràng trong luật về vấn đề thời hạn tạm giam, gây ra nhiều khó khăn cho quá trình áp dụng của Tòa án trên thực tiễn. Mặc dù, BLTTHS năm 2015 đã có sửa đổi, bổ sung song vẫn chưa đủ để làm hoàn thiện hơn nữa quy định này.
Sau đây, thông qua quá trình học tập, nghiên cứu và trao đổi. Nhóm xin trình bày những nội dung liên quan đến “Biện pháp tạm giam” qua đó chỉ ra những hạn chế, bất cập và đánh giá, đề xuất một số kiến nghị để hoàn thiện pháp luật. Kính mong Cô đánh giá và góp ý.
[1] TS. Võ Thị Kim Oanh, “Slide bài giảng Biện pháp cưỡng chế trong tố tụng hình sự”.

