PHẦN MỞ ĐẦU
Biện pháp ngăn chặn là một trong những chế định pháp lý mang ý nghĩa quan trọng trong pháp luật về tố tụng hình sự của Việt Nam. Các biện pháp này được quy định nhằm ngăn chặn hành vi phạm tội của đối tượng và tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động tố tụng của cơ quan có thẩm quyền.
Biện pháp ngăn chặn nói chung và biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú nói riêng là một phần của biện pháp cưỡng chế, đây không phải là hình phạt và không nhằm mục đích trấn áp, trừng trị người bị áp dụng. Biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú là biện pháp hạn chế quyền tự do đi lại và lựa chọn nơi cư trú của người đã bị khởi tố hình sự, cụ thể là bị can, bị cáo có nơi cư trú, lý lịch rõ ràng. Sau nhiều năm được áp dụng trong thực tế, biện pháp này đã góp phần bảo đảm cho các hoạt động tố tụng hình sự được tiến hành thuận lợi, vụ án được giải quyết nhanh chóng. Tuy nhiên, bên cạnh những thành quả đã đạt được, thì vẫn còn tồn tại một số hạn chế phát sinh từ những quy định liên quan đến biện pháp này như: chưa có quy định về nơi cư trú, lý lịch “rõ ràng” dẫn đến việc khó xác định điều kiện để áp dụng biện pháp ngăn chặn; các quy định về phạm vi áp dụng, thời hạn áp dụng vẫn còn nhiều bất cập khiến quyền lợi của bị ca, bị cáo bị ảnh hưởng,… Chính vì vậy, nhóm em đã chọn nghiên cứu và phân tích về biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú để hiểu rõ hơn về quy định, phân tích những điểm hạn chế, đồng thời đóng góp một số ý kiến nhằm hoàn thiện chế định cấm đi khỏi nơi cư trú.

