LỜI MỞ ĐẦU
Phân quyền và kiểm soát quyền lực nhà nước là nội dung cốt lõi của tất cả các Hiến pháp dân chủ và tiến bộ. Quyền lực nhà nước phải được phân công và kiểm soát để ngăn chặn khản năng lạm quyền, tham nhũng của bộ máy nhà nước, bảo vệ các quyền tự do của công dân, bảo vệ tính tối cao của Hiến pháp. Trong lịch sử lập hiến ở Việt Nam, sự phân công và phối hợp quyền lực mới bắt đầu thể hiện ở mức độ thấp trong Hiến pháp 1992, mặc dù chưa được tuyển bố thành một nguyên tắc trong tổ chức quyền lực nhà nước. Việc thừa nhận và áp dụng những nhân tố hợp lí của nguyên tắc phân quyền mang lại những dấu hiệu tích cực trong thực tiễn thực thi quyền lực Nhà nước. Vì vậy, thể chế hóa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, Hiến pháp năm 2013 đã bổ sung một nguyên tắc mới về tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước ta. Điều 2 Khoản 3 Hiến pháp 2013 quy định: “Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp”. Đây vừa là quan điểm vừa là nguyên tắc chỉ đạo công cuộc tiếp tục, xây dựng và hoàn thiện bộ máy nhà nước ta trong thời kỳ mới – thời kỳ đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới cả về kinh tế lẫn chính trị.
Để làm rõ hơn về vấn đề này, em xin chọn đề tài: “Nguyên tắc quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp” để làm bài tiểu luận cho mình.

