PHẦN MỞ ĐẦU
Ngày nay trong các nhà nước hiện đại hầu hết đều tuyên bố, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Tuy nhiên trong thực tế, nhân dân rất ít khi thực hiện quyền lực nhà nước mà công việc đó chủ yếu được thực hiện qua các cơ quan nhà nước – các cơ quan được nhân dân tin tưởng, giao phó trọng trách xây dựng, tổ chức, quản lý và thực thi quyền lực nhà nước. Ở nước ta, quyền lực nhà nước là thống nhất, bao gồm quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp.
Một số trường hợp, quyền lực nhà nước phải thuộc về nhân dân, phục vụ nhân dân, nhưng các cá nhân, tổ chức lại dùng nó để phục vụ cho lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm. Yêu cầu đặt ra phải có các thiết chế kiểm soát quyền lực nhà nước giữa các cơ quan đó với nhau, tránh sự lạm dụng quyền lực nhà nước để làm những việc trái pháp luật.
Chủ tịch nước và Chính phủ là hai cơ quan nhà nước trụ cột, có ảnh hưởng to lớn đối với đời sống nhân dân. Đặc biệt là Chính phủ, cơ quan hành chính cao nhất của nước ta, các quyết sách của Chính phủ có tác động cực kì to lớn đối với mọi mặt đời sống kinh tế-chính trị-xã hội… Còn Chủ tịch nước là cơ quan đứng đầu nhà nước đại diện, thay mặt cho nhà nước ta về đối nội và đối ngoại. Chính vì lẽ đó, sự phối hợp, kiểm soát quyền lực giữa Chủ tịch nước với Chính phủ là điều tất yếu. Nghiên cứu về mối quan hệ kiểm soát quyền lực giữa Chủ tịch nước với Chính phủ sẽ cung cấp cho chúng ta thế giới quan sâu sắc về sự kiểm soát quyền lực giữa hai cơ quan này, nhận thức được sự tác động qua lại giữa hai cơ quan đó với nhau và làm rõ thêm cách thức vận hành bộ máy nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Nhận thấy sự cấp thiết của đề tài này, tôi xin chọn đề tài nghiên cứu cho bài tiểu luận cuối kì mốn Luật Hiếp pháp: “Phân tích mối quan hệ về phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa Chủ tịch nước với Chính phủ trong việc thực hiện quyền hành pháp theo quy định pháp luật hiện hành? Bình luận vì sao Chính phủ mạnh thì cần tập trung thực hiện tốt chức năng hành pháp?”.


