LỜI MỞ ĐẦU
Trong công cuộc đổi mới toàn diện đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa, phạm trù về quyền con người và quyền công dân càng được chú trọng và quan tâm hơn. Quyền con người được nhìn nhận từ những quyền tự nhiên của con người trong xã hội, là các quyền thiêng liêng và bất khả xâm phạm mà mọi nhà nước đều phải thừa nhận. Còn quyền công dân chính là quyền con người được công nhận và thể chế hóa vào pháp luật làm cơ sở pháp lí điều chỉnh công dân với các đối tượng khác trong xã hội.
Chính vì tầm quan trọng của vấn đề quyền con người, quyền công dân nên Hiến pháp – đạo luật tối cao trong hệ thống văn bản quy phạm pháp luật đã dành riêng một chương để quy định về vấn đề này như: Chương V Hiến pháp Việt Nam năm 1992, Chương II Hiến pháp Việt Năm năm 2013,…
Quyền con người và quyền công dân có mối quan hệ gắn bó mật thiết với nhau, không hoàn toàn đồng nhất nhưng cũng không phủ nhận lẫn nhau. Mối quan hệ giữa quyền con người và quyền công dân là mối quan hệ biện chứng vừa thống nhất, vừa khác biệt. Để có cơ chế pháp lý tốt nhất thực thi và bảo vệ quyền này, chúng ta cần đi sâu vào để phân tích mối quan hệ giữa quyền con người và quyền công dân, đặc biệt là qua bản Hiến pháp Việt Nam năm 2013. Trên thực tế, đây là vấn đề cấp thiết đặt ra trong bối cảnh hội nhập hiện nay.

