PHẦN MỞ ĐẦU
Trong quan hệ pháp luật hành chính, giữa chủ thể quản lý và đối tượng quản lý không phải lúc nào cũng có những quan điểm tương đồng mà đôi khi sẽ phát sinh các mâu thuẫn, hay được gọi là các tranh chấp hành chính. Để giải quyết hiệu quả các tranh chấp này, củng cố niềm tin của nhân dân đối với Nhà nước, pháp luật đã có quy định về các phương thức giải quyết tranh chấp hành chính khác nhau, trong đó có khởi kiện hành chính. Để thực hiện đúng quyền khởi kiện của mình, đảm bảo đơn khởi kiện được Tòa án thụ lý giải quyết với những phán quyết hợp lý, công bằng, các đối tượng quản lý khi khởi kiện phải tuân thủ các điều kiện nhất định. Một trong số đó là điều kiện về thời hiệu khởi kiện.
Đối tượng khiếu kiện thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án trong lĩnh vực tố tụng hành chính rất đa dạng. Mỗi loại có những đặc trưng riêng, do đó thời hiệu khởi kiện cũng không giống nhau. Tức là, thời hiệu khởi kiện các vụ án hành chính được xác định căn cứ vào nội dung khởi kiện. Bên cạnh đó, Luật Tố tụng hành chính năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2019) – sau đây gọi tắt là Luật Tố tụng hành chính năm 2015, còn quy định thời hiệu khởi kiện đối với những quyết định hành chính, hành vi hành chính sau khi người khởi kiện đã thực hiện việc khiếu nại đúng pháp luật.
Mặc dù quy định về vấn đề này đã khá rõ ràng và đầy đủ, thế nhưng trong quá trình áp dụng vẫn bộc lộ ra một số bất cập, hạn chế cần những nhà làm luật tiếp tục sửa đổi, hoàn thiện thêm. Vì các lý do trên, tại tiểu luận này, em sẽ bình luận về “Các quy định về thời hiệu khởi kiện vụ án hành chính trong Luật Tố tụng hành chính năm 2015” Đồng thời, tại phần sau của tiểu luận, dựa trên thực tiễn thực hiện các quy định có liên quan ở vấn đề này, em xin chỉ ra một số bất cập, từ đó đề xuất giải pháp để khắc phục những hạn chế đã nêu và góp phần bảo đảm hiệu quả thực hiện pháp luật về thời hiệu khởi kiện vụ án hành chính trong Luật Tố tụng hành chính năm 2015.

