PHẦN MỞ ĐẦU
Trong thời đại hiện nay, khi mà quá trình toàn cầu hóa đang diễn ra mạnh mẽ, một quốc gia không thể nào tồn tại và phát triển theo cách riêng lẻ mà cần phải có sự liên kết với các quốc gia khác. Quan hệ hợp tác quốc tế không chỉ là nhu cầu nội tại thiết thực của bản thân mỗi quốc gia nhằm thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển kinh tế – xã hội ở mỗi nước, mà còn là trách nhiệm và nghĩa vụ của các quốc gia xét dưới góc độ pháp luật quốc tế. Và Việt Nam cũng không nằm ngoài mối quan hệ này.
Với việc chính thức trở thành thành viên thứ 150 của tố chức thương mại thế giới WTO vào ngày 07 tháng 11 năm 2006, thì số lượng các ĐƯQT mà Việt Nam tham gia ký kết, gia nhập đã có sự gia tăng nhanh chóng. Do đó, trách nhiệm đặt ra cho Việt Nam là phải đảm bảo cho các ĐƯQT được thực thi một cách tốt nhất. Để làm được điều này, trước hết cần phải tạo ra sự hài hòa giữa pháp luật Việt Nam với PLQT, điều đó có nghĩa là phải làm rõ và giải quyết tốt mối quan hệ giữa hai phạm trù pháp luật này. Đây là một trong những đề tài gây ra nhiều tranh luận nhất trong quá trình xây dựng, phát triển và hoàn thiện pháp luật Việt Nam hiện nay. Liên quan đến vấn đề trên, trong phạm vi bài làm của nhóm sẽ trình bày các vấn đề về mối quan hệ giữa luật quốc tế với luật quốc gia và liên hệ ở Việt Nam trong lĩnh vực Luật điều ước quốc tế.


