PHẦN MỞ ĐẦU
Trong xu thế hội nhập quốc tế ngày nay thì quan hệ quốc tế ngày càng trên đà phát triển, không một quốc gia nào đứng riêng rẽ, tách biệt không có quan hệ với thế giới bên ngoài, với các quốc gia khác. Các quan hệ ngày càng được mở rộng thì việc cử các phái đoàn đại diện ngoại giao ra nước ngoài trở thành việc làm thường xuyên giữa các quốc gia và đòi hỏi các quốc gia phải tạo điều kiện cho nhau về mặt pháp lý để dễ dàng thực hiện các chức năng của quốc gia khác ở nước sở tại.
Nhận thấy vai trò của sự hội nhập quốc tế là quan trọng và cần thiết vì vậy các quốc gia tin rằng một Công ước quốc tế về quan hệ lãnh sự, quyền ưu đãi và miễn trừ lãnh sự cũng sẽ góp phần phát triển các quan hệ hữu nghị giữa các nước, không phân biệt chế độ lập pháp và xã hội khác nhau. Ngày 24 tháng 4 năm 1963, Liên hợp quốc đã ban hành Công ước Viên về quan hệ lãnh sự gồm 2 phần 5 chương và 79 điều luật.
Có thể thấy rằng mục đích của những quyền ưu đãi và miễn trừ lãnh sự không phải là để làm lợi cho cá nhân mà là để đảm bảo cho các cơ quan lãnh sự thay mặt nước mình thi hành các chức năng lãnh sự. Nhận thức được tầm quan trọng của việc nghiên cứu các quy định pháp luật về các chính sách ưu đãi và miễn trừ trong Công ước Viên 1963 về quan hệ lãnh sự nên em đã lựa chọn đề tài: “Quy định pháp luật quốc tế về quyền ưu đãi miễn trừ lãnh sự và thực tiễn áp dụng tại Việt Nam” để làm tiểu luận kết thúc học phần môn Công pháp quốc tế 2 với mong muốn qua nghiên cứu có thể tìm hiểu rõ hơn quy định của pháp luật quốc tế về quyền ưu đãi và miễn trừ lãnh sự cũng như thực tiễn áp dụng tại Việt Nam.

