PHẦN MỞ ĐẦU
Như chúng ta đã biết trong lịch sử Việt Nam, thời đại Hùng Vương được biết đến là một thời kỳ có thật, trên cơ sở căn cứ vào các truyền thuyết dân gian, các thư tịch cổ, đặc biệt căn cứ vào kết quả nghiên cứu hết sức công phu và nghiêm túc trong thời gian gần đây của các nhà khoa học trong nhiều lĩnh vực như lịch sử, khảo cổ học, dân tộc học, ngôn ngữ học, văn hóa học.
Như vậy, về cơ bản có thể xác định, thời đại Hùng Vương có phạm vi thời gian từ đầu thiên niên kỷ thứ II TCN đến năm 179 TCN trải qua 4 giai đoạn, còn gọi là 4 nền văn hóa nối tiếp nhau từ sơ kỳ thời đại đồng thau đến sơ kỳ thời đại đồ sắt. Về không gian là vùng Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ nước ta. Thời đại Hùng Vương chia thành 2 thời kỳ: Thời Văn Lang là của các vua Hùng; thời Âu lạc của An Dương Vương. Nước Âu Lạc tồn tại trong thời gian ngắn, nên được coi như giai đoạn phát triển liên tục của Văn Lang và cùng trong thời đại Hùng Vương.
So với quy luật phát triển chung của nhân loại, nhà nước đầu tiên ở Việt Nam là Nhà nước Văn Lang – Âu Lạc xuất hiện sớm cả về thời gian, cả về mức độ chín muồi của các tiền đề kinh tế – xã hội. Nhà nước Văn Lang – Âu Lạc đã có pháp luật, nhưng đó là pháp luật sơ khai, chủ yếu đó là tập quán pháp, còn mang đậm tàn dư của chế độ nguyên thủy.
Chính vì những lý do trên và để hiểu rõ hơn về vấn đề này, em quyết định chọn chủ đề “Quá trình hình thành, tổ chức, hoạt động của nhà nước và pháp luật thời kỳ Văn Lang – Âu Lạc”, để làm tiểu luận kết thúc môn học Lịch sử Nhà nước và pháp luật Việt Nam.

